Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

Vỡ vụn

Có một trời hoa tím

Ngăn ngắt lối em về

Có một mùi hương lạ

Mê mải bước chân em…

Có người đến nhẹ nhàng như hạt nắng, xuyên qua êm ả và trụ lại bình yên đến lạ lùng. Có người ngập tràn yêu thương, ào ạt những khát khao, hi vọng nhưng cũng khắc khoải những hoài nghi mơ hồ.

Có những người hiểu rõ cuộc đời ta hơn cả chính ta. Có người khắt khe, tàn nhẫn và thiếu khoan dung, chỉ với ta hay với tất cả. Có người khiến ta luôn bước tới, luôn cố gắng, vì họ.

Có người cần thêm nữa những không gian, những thời gian để cho bàn tay ấy thêm xích lại gần. Có người không rút ruột rút gan, nhưng sẽ luôn ở bên mỗi khi cần.

Có người thấm vào ta tinh khiết như hơi thở, như không khí ngập tràn, đem cho ta một con đường thân thuộc. Có người đến cùng những say mê nồng nhiệt, những bất tận đam mê, những gấp gáp vô cùng.

Có những người là tiếng cười, là nước mắt, là cuộc đời ta. Có những người là mãi mãi...

Là ai?

Nhận ra để dành hết các mảng cuộc đời cho một ai, một số ai. Có khó không?

Trên con phố lạnh, niềm vui nho nhỏ khiến ta muốn làm thêm nhiều điều tốt.

Trong căn phòng ấm, chút lơ đãng khiến ta thấy mình sao bỗng độc ác, lạnh lùng.

Ném ta vào giữa giông tố, vào giữa rất nhiều mảnh vụn, để ta mặc sức ngẩng cổ lên mà hít lấy khí trời, mà tắm mình trong nắng ấm nhân gian.

Là tất cả.

Hà Nội ngày 15 tháng 1, 2008

Không có nhận xét nào: