Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

Entry không đặt tên

1 tiếng đồng hồ chọn lựa sự thảnh thơi. Không người, không chuyện trò, không tivi, không Net, không SMS.

Gió chiều. Mặt hồ. Ghế đá. Cuốn truyện đọc dở. Bắp rang bơ.

Một Mình.

Muốn yên lặng tìm 1 chiếc ghế trống cũng hơi bị gian nan. Ngoại trừ những cặp tình nhân thì các bà bán hàng đặt quả dừa giữ chỗ trên ghế đá cũng làm mình suýt bị mắng te tua. Hix hix. Tự nhiên lại trống 60 phút, ngồi 1 mình không bị tác động bởi điều gì (đúng nghĩa “chờ thời gian trôi”) cũng hay. Kể ra cũng nên có lúc nuông chiều cảm xúc của mình một chút, không muốn nghĩ nhiều, vì trong hoàn cảnh này mà nghĩ mông lung quá khéo lại muốn nhảy xuống hồ bơi vào vòng cho mát.

Để cơn gió tháng 3 vuốt ve áo mỏng thân gầy… Để tự mình nâng niu…

Kết quả là đầu đau nhức vì trúng gió. Và vài dòng viết đúng nghĩa linh tinh. Hôm nay mình sẽ đi ngủ thật Sớm và thật Ngon.

Muốn vồ đi tìm lấy quyển nhật ký, muốn viết thật nhiều, tại làm sao có thể lưu giữ, phô bày hết mọi xúc cảm trên chữ điện tử được. Cũng chỉ là ảo thôi mà, dù mình cũng đã rất thật và muốn tất cả đều thật. Dù dĩ nhiên sẽ chẳng phơi bày nhiều điều trên blog.

Dù … cũng nghĩ thế, đơn giản thôi, chỉ thoáng nhẹ qua.

Có lẽ không nên cân nhắc về quá nhiều chuẩn giá trị, về cái mình nhìn nhận, cái họ suy xét. Không phải là áp đặt. Không muốn giả dối. Nhưng cũng không muốn vô hướng… Mà tự nhiên thấy từ “phù phiếm phu du” thật là đúng, hehe

Học sinh thật là hay, có lúc thấy mình còn trẻ con hơn cả học sinh. Con gà con kêu chiêm chiếp thật đáng yêu.

Muốn là Trẻ con. 1 ngày. 1 tháng.

Nghĩ đến khái niệm các “cây cổ thụ”, những “nhành cỏ dại”, thấy thật tuyệt. Mình có quá nhiều điều, chân thành, không màu mè, kiểu cách, và bình yên. Phần “giá trị sống” quan trọng. Yêu thế (đi hehe đây) ;))

Nhưng mà phải đi ngủ, phải chăm sóc mình đi. (viết hoàn toàn lộn xộn)

Hà Nội ngày 27 tháng 4, 2008

Không có nhận xét nào: