Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

Mùa đông đến muộn

Dường như ai đi ngang ca - Gió mùa đông bc se lòng...

Em gi anh là mùa đông đến mun.

Khi cõi lòng đã tm bình yên, chy trn nhng ba vây, tìm được nơi chn an toàn đ nương náu, đôi khi là ng vùi mng m... mùa đông li đến, không lnh lo mà dường như khác l... nhưng dù có pha v ngt m thì cũng đã qua ri khonh khc dành cho mùa đông... bi gi là thi đim ca mùa xuân m áp, ca mùa xuân yêu thương và hi vng, mùa xuân trên con đường mi vi bước chân, vi trái tim nhit huyết, mong ch.

Anh gi em là mùa đông đến mun.

Em không quên mùa đông. Nhưng em tin vào mùa xuân. Chào mt mùa xuân tươi mi, ngt lành...

Hà Nội ngày 1/2/2009

Bài ca - Sự đối lập

Như Đã Dấu Yêu 
Sáng tác: Đức Huy - Trình bày: Thanh Lam – Lê Hiếu

Trong đôi mắt em anh là tất cả 
Là nguồn vui, là hạnh phúc em dấu yêu 
Nhưng anh ước gì, mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc 
Và em chưa thuộc về ai 

Anh sẽ cố quên khung trời hoa mộng
Ngày hè bên anh tình mình đến rất nhanh
Anh sẽ cố quên lần đầu mình đến bên nhau
Rộn ràng như đã dấu yêu từ thuở nào

Em đến với anh với tất cả tâm hồn
Anh đến với em với tất cả trái tim
Ta đến với nhau muộn màng cho đớn đau
Một lần cho mãi nhớ thương dài lâu

Trong đôi mắt em anh là tất cả
Là niềm vui, là mộng ước trong thoáng giây
Anh sẽ cố quên rằng mình đã đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.

Lần đầu tiên nghe Thanh Lam – Lê Hiếu song ca bài hát này, tôi không thích một chút nào, dù rắng cả hai đều là những giọng ca tôi thích. Một Lê Hiếu với chất giọng ấm lạ lùng, mộc mạc, nhưng không kém điêu luyện trong cách nhả chữ, một Thanh Lam luôn mạnh mẽ và bốc lửa trong từng câu hát, tôi nghĩ sẽ thật tuyệt nếu như họ thu riêng hai bản phối khác nhau, hoặc song ca trong một sáng tác khác. Những lần đầu nghe, tôi thấy cả một khoảng cách giữa hai ca sĩ, dù cả hai vẫn đang phô bày những thanh sắc chuyên nghiệp trong cách họ hát. Tôi thấy sự cách biệt giữa một “chàng trai trẻ” và “một người phụ nữ có chiều sâu”, đặc biệt là những lúc cả hai cùng hòa âm, những khi Thanh Lam với lối gằn giọng đặc trưng nhưng vẫn nồng nàn, say đắm đến da diết, có cảm tưởng rằng giọng hát Lê Hiếu đang “đuối” và phải “với” trước một Thanh Lam quyến rũ và vươn cao. Trong mỗi câu hát, tôi thấy có sự đuổi theo, một cách rụt rè, e ngại. Tôi cảm thấy hai tông quá lệch nhau, và tôi không thích.

Nhưng khi nghe nhiều lần hơn, tôi đã nghe thấy sự hòa hợp trong lời ca của họ. Dù “chàng trai trẻ” và “người phụ nữ” có sự cách biệt về độ tuổi, về độ sâu của giọng ca, nhưng lúc này khi nghe chất giọng có phần còn hơi “non” của Hiếu đặt bên cạnh giọng ca chững chạc, đã được thử qua thời gian của Lam, tôi thấy một sự quyễn rũ, một sự chở che, một bàn tay ấp ủ của “chàng trai”, thật lạ, hoàn toàn trái ngược với cảm xúc ban đầu của tôi. Tôi thấy tình yêu tỏa sáng , tôi thấy sự đuổi theo, sự kiếm tìm, khát khao những cảm xúc với tất cả tâm hồn, tất cả trái tim. Tôi thấy những lúc Lam gằn giọng rồi vút cao, nhả chữ điêu luyện càng làm tôn thêm cho cái chất nhẹ nhàng, trong sáng của Hiếu. “Người phụ nữ” nồng nhiệt, đam mê nhưng không thiếu đi sự dịu dàng, còn “chàng trai” trong “tuổi trẻ” của mình vẫn làm ta thấy cả một sự mạnh mẽ, một điểm tựa. Họ đã cùng nâng giọng của nhau, hòa hợp đầy cảm xúc trong “nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào”. Và bây giờ, mỗi khi nghe bản phối này, quả thật tôi đã đón nhận rất nhiều cảm xúc…

Sự đối lập – không những chỉ là độ vênh về độ tuổi, về những dày dặn cuộc sống, mà còn thể hiện ở nhiều mặt khác nhau trong quan điểm, trong cách nhìn nhận, trong những yếu tố bề nổi… không là rảo cản thật sự của những lứa đôi. Có chăng rảo cản đó chỉ là sự khác biệt về cảm xúc, về cách thụ hưởng, đón nhận và sẻ chia những xúc cảm đó, là cách mỗi người dành cho nhau trong một khoảng trời chung. Nếu có thể “nâng đỡ” cho nhau trên cơ sở một tình yêu chân thành, nếu có thể nhìn nhận những đối lập đó ở một phương diện, góc nhìn khác (như cách nhìn trong bản phối này), tôi nghĩ sự đối lập sẽ là màu sắc cho tình yêu – một màu sắc mà những người may mắn vượt qua nó hơn ai hết sẽ là những người thấu hiểu “giá trị” đó nhất. Và lẽ tự nhiên, tình yêu đó sẽ được nâng đỡ, chở che: “Ta đến với nhau muộn màng cho đớn đau - Một lần cho mãi nhớ thương dài lâu”
P/S: Riêng cho ngày hôm nay, một ánh mắt sáng, một giọng nói ấm. Là thế…
Hà Nội ngày 23/10/2008

Entry for October 13, 2008

Trên một con đường dài.

Có lúc nào em muốn dừng lại?

Hãy nhớ, không phải lúc này.

Cố gắng lên nào!

Bàn tay

Tôi đang ngồi đây, bất giác nhớ về bàn tay trong ánh lửa hôm ấy, ánh lửa của hơn 2 năm trước. Một bàn tay lạ lẫm, nắm chặt cùng tôi giữa ánh lửa đêm xen trong hơi sương lạnh. Cảm giác ấy, khó mà quên được, nó khiến tôi thấy một chút ngượng ngùng là lạ, một chút tim đập nhanh hơn… Nhưng tất cả chỉ trong thoáng chốc, không khí bủa vây xung quanh khiến mọi thứ tan ra nhẹ nhàng, kể cái cái cảm xúc đến một cách vội vàng đó. Nhưng vẫn thật Ấm Áp… Những ngày sau, không còn là bàn tay lạ lẫm nữa rồi… dù khi đó tôi cũng không in sâu cái cảm giác của khoảnh khắc ấy như phút này.

Bàn tay bạn và tôi cùng siết chặt, tôi biết như vậy đã nói thay nhiều điều.

Bàn tay này, nhanh, tỉnh đến lạnh lùng

Ngày thu hôm nay, tôi nghe bài hát ấy, trong một không gian hẹp và thật gần, dù không hiểu được ý nghĩa ngoài những vần nhạc như đang quấn lấy tôi, dù biết không dành cho “tôi” cụ thể, nhưng vẫn nghe rung rung và thấy cay nơi đầu mắt. Sao thế nhỉ? Biết sao để làm chủ và điều chỉnh cái cảm xúc đã mọc rễ quá sâu này. Gần thật đấy, nhưng biết đã xa lắm rồi… hay sẽ phải đánh thức sự vô cảm một lần nữa đây?

Gửi trong bàn tay cái hồn và cảm xúc trong đôi mắt đang cố giấu… và hãy thật tỉnh, phải không tôi?

Hà Nội ngày 11/10/2008

Hỗn mang

… Biết nhau cho Thật giữa đời…

Tại sao con người cứ phải đánh đố nhau những bài toán cảm xúc, làm sao mà mọi điều cứ thật rắc rối và vô tâm như thế. Có khi chỉ mình tôi thấy thế, với ấy thì đơn giản và không vấn đề gì, mọi thứ vẫn thế mà, nhưng mà chắc mất rồi, hoặc là gần như thế… Hai ngày gần trắng đêm quay cuồng với con chữ, cũng không mệt và dồn nén như một vài phút đó, thấy không thoải mái, không là chính tôi…

Đọc được câu này “Khi hai tuổi tôi học cách đi. Khi hai hai tôi biết mình còn cần phải ngồi xuống, lắng nghe và nói” Đúng rồi, cứ luôn giữ những suy nghĩ trong đầu, muốn người ta phải hiểu, khó lắm, ngoài nghe ra còn phải nói nữa chứ, nói nhiều sẽ thấy nhiều hơn sao, sẽ giải quyết mọi việc êm ấm, ổn thỏa hơn sao? Chưa biết thế nào, nhưng chắc sẽ khiến người ta hiểu hơn những rắc rối, những tranh đấu bên trong… Chả hiểu nữa, chỉ muốn nói khi đã thấy thật sự an toàn, không sợ thương tổn, mất mát… nhưng sao cứ gần đến ngưỡng ấy, thì lại phụt đi mất, rất ngọt và rất đau… Thế đấy, khi đã nói rồi thì sẽ hết lòng lắm, toàn tâm lắm, nhưng mà… sao lại chẳng dễ dàng…

Nói gì, trách gì, chỉ tội sao mang quá nhiều suy nghĩ, bộn bề cảm xúc… để mà dễ rơi… Khi đa mang và hỗn độn, tôi thấy mình ác lắm, không còn trọn vẹn cho điều tốt… thế là sai???

Che giấu cảm xúc, không thể hiện ra một cách ào ạt và tự nhiên như tự thân của nó, có đồng nghĩa với lờ đi và lảng tránh. Có hay chăng cần phô bày và thể hiện nhiều hơn để được nhận sự thấu hiểu và đồng cảm. Khó nhỉ, có phải ai ai cũng nghĩ trúng và đúng như những gì mình nghĩ, mình muốn nói, có người sẽ nghĩ sai, sẽ nghĩ khác đi hẳn, chỉ qua những gì thấy từ bên ngoài… Thế nên mới cần sinh ra những khuôn miệng chân thành, những đôi tai rung động, những vòng tay ngọt ngào… Ừ phải rồi, cần thiết lắm chứ, vậy sao không nói, không sẻ chia… chỉ nghe thôi sẽ không thể vẹn tròn…

Ngày hôm nay, và cả những ngày qua… Lặng, Đau, và cả một chút Muối…Xót Xa... một phần do những quan niệm khác nhau về giá trị của mỗi người trong đời sống của nhau… phần do lệch nhau về cảm xúc, phương hướng… Đừng buồn, mà hãy thấy, còn thấy Đau là còn Yêu Thương, chỉ đến khi hoàn toàn nguội lạnh, thản nhiên và vô tình thì hẳn là Yêu Thương kia cũng nguội đến sầu úa…

Không bao giờ ngại ở bên khi gian khổ, nhưng khi niềm vui đong đầy thì lại thấy khó khăn… Nghịch lý… Mâu thuẫn

Biết không, có những mớ bòng bong cần tự thân gỡ rối, có những mâu thuẫn cần tự mình giải quyết… đang cố thấm “tổn thương sẽ giúp ta trưởng thành” như lời thầy… Thương tổn là một phần của cuộc sống mà mình cũng phải học cách nếm trải… Mọi thứ rồi sẽ ổn mà, thêm lạnh lùng, và tim cảm ít thôi… Tự vỗ về…

Hà Nội, ngày 12/9/2008

Entry không đặt tên

1 tiếng đồng hồ chọn lựa sự thảnh thơi. Không người, không chuyện trò, không tivi, không Net, không SMS.

Gió chiều. Mặt hồ. Ghế đá. Cuốn truyện đọc dở. Bắp rang bơ.

Một Mình.

Muốn yên lặng tìm 1 chiếc ghế trống cũng hơi bị gian nan. Ngoại trừ những cặp tình nhân thì các bà bán hàng đặt quả dừa giữ chỗ trên ghế đá cũng làm mình suýt bị mắng te tua. Hix hix. Tự nhiên lại trống 60 phút, ngồi 1 mình không bị tác động bởi điều gì (đúng nghĩa “chờ thời gian trôi”) cũng hay. Kể ra cũng nên có lúc nuông chiều cảm xúc của mình một chút, không muốn nghĩ nhiều, vì trong hoàn cảnh này mà nghĩ mông lung quá khéo lại muốn nhảy xuống hồ bơi vào vòng cho mát.

Để cơn gió tháng 3 vuốt ve áo mỏng thân gầy… Để tự mình nâng niu…

Kết quả là đầu đau nhức vì trúng gió. Và vài dòng viết đúng nghĩa linh tinh. Hôm nay mình sẽ đi ngủ thật Sớm và thật Ngon.

Muốn vồ đi tìm lấy quyển nhật ký, muốn viết thật nhiều, tại làm sao có thể lưu giữ, phô bày hết mọi xúc cảm trên chữ điện tử được. Cũng chỉ là ảo thôi mà, dù mình cũng đã rất thật và muốn tất cả đều thật. Dù dĩ nhiên sẽ chẳng phơi bày nhiều điều trên blog.

Dù … cũng nghĩ thế, đơn giản thôi, chỉ thoáng nhẹ qua.

Có lẽ không nên cân nhắc về quá nhiều chuẩn giá trị, về cái mình nhìn nhận, cái họ suy xét. Không phải là áp đặt. Không muốn giả dối. Nhưng cũng không muốn vô hướng… Mà tự nhiên thấy từ “phù phiếm phu du” thật là đúng, hehe

Học sinh thật là hay, có lúc thấy mình còn trẻ con hơn cả học sinh. Con gà con kêu chiêm chiếp thật đáng yêu.

Muốn là Trẻ con. 1 ngày. 1 tháng.

Nghĩ đến khái niệm các “cây cổ thụ”, những “nhành cỏ dại”, thấy thật tuyệt. Mình có quá nhiều điều, chân thành, không màu mè, kiểu cách, và bình yên. Phần “giá trị sống” quan trọng. Yêu thế (đi hehe đây) ;))

Nhưng mà phải đi ngủ, phải chăm sóc mình đi. (viết hoàn toàn lộn xộn)

Hà Nội ngày 27 tháng 4, 2008

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

Tỉnh táo

Không còn những thắc mắc, cũng chẳng còn những băn khoăn, không còn hoài nghi hay hi vọng, sự vô tình trong đáy mắt có đủ cho mình hiểu rằng không phải cái gì mình toàn tâm vun vén cũng sẽ đẹp, cũng sẽ nghĩ về mình như mình luôn lo lắng, luôn mong điều tốt đẹp cho nó.

Mình nhìn rõ rồi, Mình hiểu rồi mà, thế là xong, chỉ cần thêm chút lạnh lùng, vô tâm, vô tư một chút thôi là được. Mọi thứ sẽ thật dễ dàng, đâu cần phải tiếc gì nhỉ?

Dù cho chúng ta đã từng trọn vẹn như thế nào, dù cho Bạn đã khiến ta thấy mình rơi vào hoang mang và nín lặng đến ra sao, những gì thuộc về Bạn vẫn rất tốt đẹp với ta, chỉ cần thêm chút lòng dũng cảm…, có phải không?

Có thể Bạn sẽ thoáng lướt qua đây nhưng Bạn sẽ không đọc đâu, mình biết, Bạn cũng sẽ không biết entry này nói về Bạn... Và Bạn sẽ nói rằng mình không chia sẻ. Vì sao?

Bạn không muốn gượng ép. Mình cũng vậy.

Mình ơi, gói chặt “Bạn của ngày hôm qua” lại đi nhé! Để mà ôm ấp. Để mà chở che. Để mà biết Bạn vẫn luôn đẹp. Để mà học cách Quên.

Yêu Bạn.

Hà Nội ngày 27 tháng 1, 2008

Có một ngày

Có một ngày

Bỗng muốn dừng lại, muốn đứng im.

Không phải cố gắng. Không phải gồng mình lên. Không cần mục đích hay kết quả.

Không phải đi đúng đường.

Chỉ muốn như một con thú hoang.

Nằm trong hang, trong khu rừng bé nhỏ của nó.

Gào thét!

Vẫy vùng!

Hoang dại!

Đơn độc!

Và Tự Do!

Hà Nội ngày 25 tháng 1, 2008

Vỡ vụn

Có một trời hoa tím

Ngăn ngắt lối em về

Có một mùi hương lạ

Mê mải bước chân em…

Có người đến nhẹ nhàng như hạt nắng, xuyên qua êm ả và trụ lại bình yên đến lạ lùng. Có người ngập tràn yêu thương, ào ạt những khát khao, hi vọng nhưng cũng khắc khoải những hoài nghi mơ hồ.

Có những người hiểu rõ cuộc đời ta hơn cả chính ta. Có người khắt khe, tàn nhẫn và thiếu khoan dung, chỉ với ta hay với tất cả. Có người khiến ta luôn bước tới, luôn cố gắng, vì họ.

Có người cần thêm nữa những không gian, những thời gian để cho bàn tay ấy thêm xích lại gần. Có người không rút ruột rút gan, nhưng sẽ luôn ở bên mỗi khi cần.

Có người thấm vào ta tinh khiết như hơi thở, như không khí ngập tràn, đem cho ta một con đường thân thuộc. Có người đến cùng những say mê nồng nhiệt, những bất tận đam mê, những gấp gáp vô cùng.

Có những người là tiếng cười, là nước mắt, là cuộc đời ta. Có những người là mãi mãi...

Là ai?

Nhận ra để dành hết các mảng cuộc đời cho một ai, một số ai. Có khó không?

Trên con phố lạnh, niềm vui nho nhỏ khiến ta muốn làm thêm nhiều điều tốt.

Trong căn phòng ấm, chút lơ đãng khiến ta thấy mình sao bỗng độc ác, lạnh lùng.

Ném ta vào giữa giông tố, vào giữa rất nhiều mảnh vụn, để ta mặc sức ngẩng cổ lên mà hít lấy khí trời, mà tắm mình trong nắng ấm nhân gian.

Là tất cả.

Hà Nội ngày 15 tháng 1, 2008

2008 chào Em

Em khẽ khàng đi ngang cơn gió - Và em vô tình bước qua tôi

Em ơi, hãy cứ luôn vô tư như chính con người không vẩn đục, không ưu tư mà em luôn hướng tới, như chính em, em nhé.

Và em biết không, vũ trụ này còn có biết bao nhiêu mặt trời tươi vui, biết bao mặt trời muốn chia sẻ ánh nắng cùng em, muốn cùng em sưởi ấm.

Và em hãy thật hạnh phúc với mỗi ngày của em, vì em đang được sống, thật an toàn & ấm áp với những mặt trời của em, đó chẳng phải là điều quan trọng nhất sao em? Chỉ cần em vui vẻ với điều em thích, kết quả không quan trọng như em vẫn nghĩ đâu. Thế thôi em nhỉ!

Thế giới có thể nhìn vào em khác với con người của chính em, nhưng sự tin tưởng của những người yêu nhất sẽ cho em sức mạnh để em bay… Vì em vẫn chính là em, em vẫn là mặt trời của rất rất nhiều tinh cầu khác, em biết không?

Thật là vui! Là lá la !

Hà Nội ngày 1 tháng 1, 2008

Bâng quơ

Bất chợt gặp lại cảm giác vô hình ấy trong ánh chiều vàng không định trước, bất chợt dừng chân giây lát trong những mênh mông để mà nghe thấy tiếng thở của chính ta. Và một lần nữa, ta để mình sống lại đôi chút trong những suy nghĩ trẻ con, khờ dại, để rồi thấy mình thật điên rồ, thật ngốc nghếch. Đôi khi chính cảm giác giằng xé ấy đã đẩy ta vào những những suy nghĩ, những mệt mỏi không đáng có, có lẽ điều đó là không nên, ta tự biết như thế. Nhiều lúc ta tự hỏi rằng sao mình không thể nhận rõ cái ranh giới mong manh giữa nên và không nên ấy? Nhưng ngẫm lại nếu mọi điều đều có thể phân định rạch ròi đến như vậy thì đâu còn nữa cái gọi là trò đùa nghịch cuộc đời, như thế chẳng khác gì mình sống mà như bước đi trên một tấm bản đồ đã được vẽ sẵn đường hướng, ta không muốn như thế. Hãy cứ tự cho phép được bằng lòng, được chấp nhận với cảm xúc thật của chính ta, dù không phải lúc nào cũng có thể kiểm soát được nó. Và hãy cứ tự hào, vui sướng vì ta đã chạm được đến những xúc cảm tinh tế, thật thà như chính hơi thở của ta.

Bạn ơi, cảm ơn vì bạn đã tin tưởng ta thật nhiều, vậy mà ta không thể kể hết với bạn những gì ta muốn nói, ta sợ rằng mình đã giả dối. Dù có thể ta không có lỗi, nhưng, cho ta được xin lỗi bạn...

Xin được nói lời tạm biệt với một khoảng trời miên man vẫn còn đang âm ỉ cháy!

Hà Nội ngày 26 tháng 5, 2007

Lang thang... Vô hình

Từng cơn gió cuối cùng còn sót lại của một mùa đông không yên ả nhẹ nhàng bước ngang qua buổi chiều buồn, gió lay động, gió khẽ khàng, gió chạm đến tận đáy của một tâm hồn đang ngụp lặn trong những nghĩ suy, trong những lang thang không biết gọi tên. Trong vô vàn những ý nghĩ mông lung không đầu không cuối, ta mong manh, ta nhẹ bỗng, ta dường như bị cuốn trôi trong chút gì bối rối, lúng túng đến lạ lùng... và rồi ta chợt thấy mình thoáng chút run rẩy, rùng mình, nhưng đâu phải bởi những cơn gió ngoài kia...

Ta vội vàng trong những cảm nhận để mà quên mà nhớ. Ta ngỡ ngàng nhận ra hình như ta có chút gì tội lỗi. Tội lỗi ư?Không hẳn, ta biết là không phải như thế, nhưng sao ta vẫn thấy băn khoăn, áy náy vì điều vô hình khó diễn tả ấy, một điều có khi ta thấy mơ hồ, có lúc lại thấy rõ ràng, nhưng tất cả chỉ là cảm giác, ta nghe nó bằng cảm nhận, ta không định nghĩa được về nó, ta đâu có làm gì sai, nhưng có lẽ ta nên quên, mà không, không cần phải quên, nhưng ta chỉ nên nhớ về nó như một điều bình thường, có lẽ thật sự nó cũng chỉ là một điều bình thường, giản dị như tự nhiên nó vốn có mà thôi. Ta chỉ cần nhớ những cảm nhận của ta, nhớ về dấu chấm hỏi ta đã từng đặt ra, thế là đủ.

Tỉnh lại đi. Gió đã ngừng thổi, nụ cười cũng đã quá xa xôi. Hãy chỉ để gió làm lay động những chiếc lá, đừng làm thân cây phải rung. Sau cơn gió, rồi cây vẫn sẽ đứng vững mà thôi...

Hà Nội ngày 1 tháng 4, 2007