Từng cơn gió cuối cùng còn sót lại của một mùa đông không yên ả nhẹ nhàng bước ngang qua buổi chiều buồn, gió lay động, gió khẽ khàng, gió chạm đến tận đáy của một tâm hồn đang ngụp lặn trong những nghĩ suy, trong những lang thang không biết gọi tên. Trong vô vàn những ý nghĩ mông lung không đầu không cuối, ta mong manh, ta nhẹ bỗng, ta dường như bị cuốn trôi trong chút gì bối rối, lúng túng đến lạ lùng... và rồi ta chợt thấy mình thoáng chút run rẩy, rùng mình, nhưng đâu phải bởi những cơn gió ngoài kia...
Ta vội vàng trong những cảm nhận để mà quên mà nhớ. Ta ngỡ ngàng nhận ra hình như ta có chút gì tội lỗi. Tội lỗi ư?Không hẳn, ta biết là không phải như thế, nhưng sao ta vẫn thấy băn khoăn, áy náy vì điều vô hình khó diễn tả ấy, một điều có khi ta thấy mơ hồ, có lúc lại thấy rõ ràng, nhưng tất cả chỉ là cảm giác, ta nghe nó bằng cảm nhận, ta không định nghĩa được về nó, ta đâu có làm gì sai, nhưng có lẽ ta nên quên, mà không, không cần phải quên, nhưng ta chỉ nên nhớ về nó như một điều bình thường, có lẽ thật sự nó cũng chỉ là một điều bình thường, giản dị như tự nhiên nó vốn có mà thôi. Ta chỉ cần nhớ những cảm nhận của ta, nhớ về dấu chấm hỏi ta đã từng đặt ra, thế là đủ.
Tỉnh lại đi. Gió đã ngừng thổi, nụ cười cũng đã quá xa xôi. Hãy chỉ để gió làm lay động những chiếc lá, đừng làm thân cây phải rung. Sau cơn gió, rồi cây vẫn sẽ đứng vững mà thôi...
Hà Nội ngày 1 tháng 4, 2007
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét