… Biết nhau cho Thật giữa đời…
Tại sao con người cứ phải đánh đố nhau những bài toán cảm xúc, làm sao mà mọi điều cứ thật rắc rối và vô tâm như thế. Có khi chỉ mình tôi thấy thế, với ấy thì đơn giản và không vấn đề gì, mọi thứ vẫn thế mà, nhưng mà chắc mất rồi, hoặc là gần như thế… Hai ngày gần trắng đêm quay cuồng với con chữ, cũng không mệt và dồn nén như một vài phút đó, thấy không thoải mái, không là chính tôi…
Đọc được câu này “Khi hai tuổi tôi học cách đi. Khi hai hai tôi biết mình còn cần phải ngồi xuống, lắng nghe và nói” Đúng rồi, cứ luôn giữ những suy nghĩ trong đầu, muốn người ta phải hiểu, khó lắm, ngoài nghe ra còn phải nói nữa chứ, nói nhiều sẽ thấy nhiều hơn sao, sẽ giải quyết mọi việc êm ấm, ổn thỏa hơn sao? Chưa biết thế nào, nhưng chắc sẽ khiến người ta hiểu hơn những rắc rối, những tranh đấu bên trong… Chả hiểu nữa, chỉ muốn nói khi đã thấy thật sự an toàn, không sợ thương tổn, mất mát… nhưng sao cứ gần đến ngưỡng ấy, thì lại phụt đi mất, rất ngọt và rất đau… Thế đấy, khi đã nói rồi thì sẽ hết lòng lắm, toàn tâm lắm, nhưng mà… sao lại chẳng dễ dàng…
Nói gì, trách gì, chỉ tội sao mang quá nhiều suy nghĩ, bộn bề cảm xúc… để mà dễ rơi… Khi đa mang và hỗn độn, tôi thấy mình ác lắm, không còn trọn vẹn cho điều tốt… thế là sai???
Che giấu cảm xúc, không thể hiện ra một cách ào ạt và tự nhiên như tự thân của nó, có đồng nghĩa với lờ đi và lảng tránh. Có hay chăng cần phô bày và thể hiện nhiều hơn để được nhận sự thấu hiểu và đồng cảm. Khó nhỉ, có phải ai ai cũng nghĩ trúng và đúng như những gì mình nghĩ, mình muốn nói, có người sẽ nghĩ sai, sẽ nghĩ khác đi hẳn, chỉ qua những gì thấy từ bên ngoài… Thế nên mới cần sinh ra những khuôn miệng chân thành, những đôi tai rung động, những vòng tay ngọt ngào… Ừ phải rồi, cần thiết lắm chứ, vậy sao không nói, không sẻ chia… chỉ nghe thôi sẽ không thể vẹn tròn…
Ngày hôm nay, và cả những ngày qua… Lặng, Đau, và cả một chút Muối…Xót Xa... một phần do những quan niệm khác nhau về giá trị của mỗi người trong đời sống của nhau… phần do lệch nhau về cảm xúc, phương hướng… Đừng buồn, mà hãy thấy, còn thấy Đau là còn Yêu Thương, chỉ đến khi hoàn toàn nguội lạnh, thản nhiên và vô tình thì hẳn là Yêu Thương kia cũng nguội đến sầu úa…
Không bao giờ ngại ở bên khi gian khổ, nhưng khi niềm vui đong đầy thì lại thấy khó khăn… Nghịch lý… Mâu thuẫn
Biết không, có những mớ bòng bong cần tự thân gỡ rối, có những mâu thuẫn cần tự mình giải quyết… đang cố thấm “tổn thương sẽ giúp ta trưởng thành” như lời thầy… Thương tổn là một phần của cuộc sống mà mình cũng phải học cách nếm trải… Mọi thứ rồi sẽ ổn mà, thêm lạnh lùng, và tim cảm ít thôi… Tự vỗ về…
Hà Nội, ngày 12/9/2008
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét