Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

Bàn tay

Tôi đang ngồi đây, bất giác nhớ về bàn tay trong ánh lửa hôm ấy, ánh lửa của hơn 2 năm trước. Một bàn tay lạ lẫm, nắm chặt cùng tôi giữa ánh lửa đêm xen trong hơi sương lạnh. Cảm giác ấy, khó mà quên được, nó khiến tôi thấy một chút ngượng ngùng là lạ, một chút tim đập nhanh hơn… Nhưng tất cả chỉ trong thoáng chốc, không khí bủa vây xung quanh khiến mọi thứ tan ra nhẹ nhàng, kể cái cái cảm xúc đến một cách vội vàng đó. Nhưng vẫn thật Ấm Áp… Những ngày sau, không còn là bàn tay lạ lẫm nữa rồi… dù khi đó tôi cũng không in sâu cái cảm giác của khoảnh khắc ấy như phút này.

Bàn tay bạn và tôi cùng siết chặt, tôi biết như vậy đã nói thay nhiều điều.

Bàn tay này, nhanh, tỉnh đến lạnh lùng

Ngày thu hôm nay, tôi nghe bài hát ấy, trong một không gian hẹp và thật gần, dù không hiểu được ý nghĩa ngoài những vần nhạc như đang quấn lấy tôi, dù biết không dành cho “tôi” cụ thể, nhưng vẫn nghe rung rung và thấy cay nơi đầu mắt. Sao thế nhỉ? Biết sao để làm chủ và điều chỉnh cái cảm xúc đã mọc rễ quá sâu này. Gần thật đấy, nhưng biết đã xa lắm rồi… hay sẽ phải đánh thức sự vô cảm một lần nữa đây?

Gửi trong bàn tay cái hồn và cảm xúc trong đôi mắt đang cố giấu… và hãy thật tỉnh, phải không tôi?

Hà Nội ngày 11/10/2008

Không có nhận xét nào: