Bất chợt gặp lại cảm giác vô hình ấy trong ánh chiều vàng không định trước, bất chợt dừng chân giây lát trong những mênh mông để mà nghe thấy tiếng thở của chính ta. Và một lần nữa, ta để mình sống lại đôi chút trong những suy nghĩ trẻ con, khờ dại, để rồi thấy mình thật điên rồ, thật ngốc nghếch. Đôi khi chính cảm giác giằng xé ấy đã đẩy ta vào những những suy nghĩ, những mệt mỏi không đáng có, có lẽ điều đó là không nên, ta tự biết như thế. Nhiều lúc ta tự hỏi rằng sao mình không thể nhận rõ cái ranh giới mong manh giữa nên và không nên ấy? Nhưng ngẫm lại nếu mọi điều đều có thể phân định rạch ròi đến như vậy thì đâu còn nữa cái gọi là trò đùa nghịch cuộc đời, như thế chẳng khác gì mình sống mà như bước đi trên một tấm bản đồ đã được vẽ sẵn đường hướng, ta không muốn như thế. Hãy cứ tự cho phép được bằng lòng, được chấp nhận với cảm xúc thật của chính ta, dù không phải lúc nào cũng có thể kiểm soát được nó. Và hãy cứ tự hào, vui sướng vì ta đã chạm được đến những xúc cảm tinh tế, thật thà như chính hơi thở của ta.
Bạn ơi, cảm ơn vì bạn đã tin tưởng ta thật nhiều, vậy mà ta không thể kể hết với bạn những gì ta muốn nói, ta sợ rằng mình đã giả dối. Dù có thể ta không có lỗi, nhưng, cho ta được xin lỗi bạn...
Xin được nói lời tạm biệt với một khoảng trời miên man vẫn còn đang âm ỉ cháy!
Hà Nội ngày 26 tháng 5, 2007
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét