Không còn những thắc mắc, cũng chẳng còn những băn khoăn, không còn hoài nghi hay hi vọng, sự vô tình trong đáy mắt có đủ cho mình hiểu rằng không phải cái gì mình toàn tâm vun vén cũng sẽ đẹp, cũng sẽ nghĩ về mình như mình luôn lo lắng, luôn mong điều tốt đẹp cho nó.
Mình nhìn rõ rồi, Mình hiểu rồi mà, thế là xong, chỉ cần thêm chút lạnh lùng, vô tâm, vô tư một chút thôi là được. Mọi thứ sẽ thật dễ dàng, đâu cần phải tiếc gì nhỉ?
Dù cho chúng ta đã từng trọn vẹn như thế nào, dù cho Bạn đã khiến ta thấy mình rơi vào hoang mang và nín lặng đến ra sao, những gì thuộc về Bạn vẫn rất tốt đẹp với ta, chỉ cần thêm chút lòng dũng cảm…, có phải không?
Có thể Bạn sẽ thoáng lướt qua đây nhưng Bạn sẽ không đọc đâu, mình biết, Bạn cũng sẽ không biết entry này nói về Bạn... Và Bạn sẽ nói rằng mình không chia sẻ. Vì sao?
Bạn không muốn gượng ép. Mình cũng vậy.
Mình ơi, gói chặt “Bạn của ngày hôm qua” lại đi nhé! Để mà ôm ấp. Để mà chở che. Để mà biết Bạn vẫn luôn đẹp. Để mà học cách Quên.
Yêu Bạn.
Hà Nội ngày 27 tháng 1, 2008
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét