Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

Bài ca - Sự đối lập

Như Đã Dấu Yêu 
Sáng tác: Đức Huy - Trình bày: Thanh Lam – Lê Hiếu

Trong đôi mắt em anh là tất cả 
Là nguồn vui, là hạnh phúc em dấu yêu 
Nhưng anh ước gì, mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc 
Và em chưa thuộc về ai 

Anh sẽ cố quên khung trời hoa mộng
Ngày hè bên anh tình mình đến rất nhanh
Anh sẽ cố quên lần đầu mình đến bên nhau
Rộn ràng như đã dấu yêu từ thuở nào

Em đến với anh với tất cả tâm hồn
Anh đến với em với tất cả trái tim
Ta đến với nhau muộn màng cho đớn đau
Một lần cho mãi nhớ thương dài lâu

Trong đôi mắt em anh là tất cả
Là niềm vui, là mộng ước trong thoáng giây
Anh sẽ cố quên rằng mình đã đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.

Lần đầu tiên nghe Thanh Lam – Lê Hiếu song ca bài hát này, tôi không thích một chút nào, dù rắng cả hai đều là những giọng ca tôi thích. Một Lê Hiếu với chất giọng ấm lạ lùng, mộc mạc, nhưng không kém điêu luyện trong cách nhả chữ, một Thanh Lam luôn mạnh mẽ và bốc lửa trong từng câu hát, tôi nghĩ sẽ thật tuyệt nếu như họ thu riêng hai bản phối khác nhau, hoặc song ca trong một sáng tác khác. Những lần đầu nghe, tôi thấy cả một khoảng cách giữa hai ca sĩ, dù cả hai vẫn đang phô bày những thanh sắc chuyên nghiệp trong cách họ hát. Tôi thấy sự cách biệt giữa một “chàng trai trẻ” và “một người phụ nữ có chiều sâu”, đặc biệt là những lúc cả hai cùng hòa âm, những khi Thanh Lam với lối gằn giọng đặc trưng nhưng vẫn nồng nàn, say đắm đến da diết, có cảm tưởng rằng giọng hát Lê Hiếu đang “đuối” và phải “với” trước một Thanh Lam quyến rũ và vươn cao. Trong mỗi câu hát, tôi thấy có sự đuổi theo, một cách rụt rè, e ngại. Tôi cảm thấy hai tông quá lệch nhau, và tôi không thích.

Nhưng khi nghe nhiều lần hơn, tôi đã nghe thấy sự hòa hợp trong lời ca của họ. Dù “chàng trai trẻ” và “người phụ nữ” có sự cách biệt về độ tuổi, về độ sâu của giọng ca, nhưng lúc này khi nghe chất giọng có phần còn hơi “non” của Hiếu đặt bên cạnh giọng ca chững chạc, đã được thử qua thời gian của Lam, tôi thấy một sự quyễn rũ, một sự chở che, một bàn tay ấp ủ của “chàng trai”, thật lạ, hoàn toàn trái ngược với cảm xúc ban đầu của tôi. Tôi thấy tình yêu tỏa sáng , tôi thấy sự đuổi theo, sự kiếm tìm, khát khao những cảm xúc với tất cả tâm hồn, tất cả trái tim. Tôi thấy những lúc Lam gằn giọng rồi vút cao, nhả chữ điêu luyện càng làm tôn thêm cho cái chất nhẹ nhàng, trong sáng của Hiếu. “Người phụ nữ” nồng nhiệt, đam mê nhưng không thiếu đi sự dịu dàng, còn “chàng trai” trong “tuổi trẻ” của mình vẫn làm ta thấy cả một sự mạnh mẽ, một điểm tựa. Họ đã cùng nâng giọng của nhau, hòa hợp đầy cảm xúc trong “nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào”. Và bây giờ, mỗi khi nghe bản phối này, quả thật tôi đã đón nhận rất nhiều cảm xúc…

Sự đối lập – không những chỉ là độ vênh về độ tuổi, về những dày dặn cuộc sống, mà còn thể hiện ở nhiều mặt khác nhau trong quan điểm, trong cách nhìn nhận, trong những yếu tố bề nổi… không là rảo cản thật sự của những lứa đôi. Có chăng rảo cản đó chỉ là sự khác biệt về cảm xúc, về cách thụ hưởng, đón nhận và sẻ chia những xúc cảm đó, là cách mỗi người dành cho nhau trong một khoảng trời chung. Nếu có thể “nâng đỡ” cho nhau trên cơ sở một tình yêu chân thành, nếu có thể nhìn nhận những đối lập đó ở một phương diện, góc nhìn khác (như cách nhìn trong bản phối này), tôi nghĩ sự đối lập sẽ là màu sắc cho tình yêu – một màu sắc mà những người may mắn vượt qua nó hơn ai hết sẽ là những người thấu hiểu “giá trị” đó nhất. Và lẽ tự nhiên, tình yêu đó sẽ được nâng đỡ, chở che: “Ta đến với nhau muộn màng cho đớn đau - Một lần cho mãi nhớ thương dài lâu”
P/S: Riêng cho ngày hôm nay, một ánh mắt sáng, một giọng nói ấm. Là thế…
Hà Nội ngày 23/10/2008

Không có nhận xét nào: